Tập truyện ngắn "Truyện biển khơi" của Ngô Tự Lập

Tập truyện ngắn “Truyện biển khơi” của Ngô Tự Lập

Lượt xem: 131
Danh mục: Review sách
Nghe Audio cả khi tắt màn hình
Ngô Tự Lập đã từng viết như thế này: “Chỉ có một con đường, có tên là vô tận / Xin đừng bận tâm tìm kiếm con tàu mang linh hồn tôi.”

Con đường trong sáng tác của Ngô Tự Lập là biển khơi rộng lớn, trong đó những mảnh bí ẩn của biển cả được khai thác, số phận được vén màn. Trong con đường mênh mông vô tận đấy, anh đã dấn thân vào, với một nỗi buồn vạn dặm, tha thiết

Tập truyện ngắn Truyện biển khơi của Ngô Tự Lập gồm có mười truyện ngắn, gửi đến những câu chuyện về số phận của con người, mang trên vai đầy những ấm ức, cực nhọc, đầy trớ trêu và trắc trở của cuộc đời con người.

Biển khơi lừng lững ấy, có những thân phận giống như Ba Nghệch, Biền, Các, Cảo… được tác giả tạo ra với hệ thống ngôn ngữ giàu chất thơ, khắc khoải và trừu tượng.

Truyện ngắn Bão lạc mùa kể về cuộc đời của Ba Nghệch, người được coi là hạng người “rác rưởi”, một tên trộm , nhưng cơ duyên đã đưa đẩy anh trở thành một người làm thuê lênh đênh trên thuyền, để rồi vì gặp bão mà đến Hòn Nhĩ và nên duyên với Chắt.

Có lẽ những người đi thuyền, đã chọn được một nơi nguyện ý dừng chân như Ba Nghệch không phải là hiếm. Ba Nghệch là một số phận trong nhiều số phận lênh đênh khác, nhưng cuối đời Ba Nghệch thì lại bi đát hiếm có.

Tập truyện ngắn "Truyện biển khơi" của Ngô Tự Lập

Tập truyện ngắn “Truyện biển khơi” của Ngô Tự Lập

Ba Nghệch đã sống một khoảng thời gian hạnh phúc, chôn vùi quá khứ trước đó, hết lòng vì gia đình nhỏ của mình. Chỉ tiếc là ở hòn đảo Hòn Nhĩ khắc nghiệt ấy, không ai chấp nhận quá khứ của anh, nó buộc anh phải chịu một kết cục đau đớn.

Không chỉ riêng Bão lạc mùa, mà mười truyện ngắn được in trong Truyện biển khơi cũng có những kết thúc đáng buồn như thế. Đọc những gì Ngô Tự Lập viết, cuối cùng, chợt nhận ra sự cay đắng trong lòng, sự cay đắng của những số phận trớ trêu.

Ngô Tự Lập có phong cách viết rất đẹp. Vẻ đẹp tỏa ra từ những những khắc khoải cay đắng của mỗi câu chuyện, một lần nữa được kết nối với cách tạo ra một bầu không khí hư ảo, xen kẽ với nhiều huyền thoại về biển khơi, khiến cho mỗi truyện ngắn của Ngô Tự Lập đều hư hư thực thực.

Những truyện ngắn như Được ngọc, Ngô Tự Lập được kể dưới hình thức một truyền thuyết được kể lại, về câu chuyện về Võ Biền được ễnh ương trả công với một viên ngọc màu xanh lam tuyệt đẹp, và từ đó như một ánh sáng rực rỡ tỏa ra xung quanh Võ Biền, làm cho Võ Biền đi bất cứ đâu, cũng đều được yêu mến

Hào quang lấp lánh đó, khiến con mắt của thiên hạ lóa đi, nhìn Võ Biền như một vị thánh. Cái tứ huyền thoại trong truyện của Ngô Tự Lập có nhiều điểm tương đồng với ý tứ của truyện cổ tích Zaches tí hon mệnh danh Zinnober của nhà văn người Đức E.T.A. Hoffmann.

Trong một thành phố tên là Kezepes của Đức, có một người đàn ông nhỏ bé kỳ lạ tên là Zaches, biệt danh là Zinnober, người luôn nhận được sự hoan nghênh và ngợi ca của tất cả những đám đông nơi anh xuất hiện. Zinnober đã từng bước thăng tiến trong xã hội và trở thành quan thượng thư của triều đình, với sự tin cậy và tín nhiệm của Nhà vua. Đó là một phép thuật đầy ma quái đã che mắt người đời và biến Zaches thành hào quang.

Tập truyện Truyện biển khơi của Ngô Tự Lập.

Tuy nhiên, Võ Biền không may mắn như Zaches, và cũng vì chất huyền thoại mà Ngô Tự Lập theo đuổi, nó gắn liền với chất đời với đầy những trăn trở suy tư mang đậm tính Phật giáo, vì vậy kết cục của Võ Biền theo đuổi một đoạn tu nghiệp và trở nên đắc đạo.

Ngô Tự Lập đặc biệt có thế mạnh trong việc tạo ra một bầu không khí hư ảo cho những câu chuyện của mình. Bối cảnh chung là biển lớn mênh mông, nhưng biển trong các tác phẩm của Ngô Tự Lập gói gém đầy hư ảo, đầy sương khói, và nhiều nhất là sự buồn bã.

Giữa lúc đọc truyện của Ngô Tự Lập, có lẽ nhiều độc giả sẽ cảm thấy, vì sao tác giả luôn đặt nhân vật của mình vào số phận đau đớn như vậy. Có lẽ vì điều đó, chất đời trong tác phẩm của ông rất phong phú, mặc dù ngôn ngữ lại đậm chất thi vị và âm nhạc

Là một nhà thơ và dịch giả, là sáng tác nhạc nên văn chương của Ngô Từ Lập nhuần nhuyễn trôi chảy, dễ dàng thu hút độc giả vào những câu chuyện vừa hoang đường vừa chân thực.

Bắt đầu viết lách từ năm 1989, Ngô Tự Lập làm thơ, viết truyện ngắn và tiểu luận. Anh cũng ghi dấu ấn trong vai trò của một dịch giả tiếng Nga, tiếng Pháp và tiếng Anh. Là thành viên của Hội Nhà văn Việt Nam và Hội Nhà văn Hà Nội, anh đã xuất bản hơn 20 tác phẩm sáng tác, dịch thuật và biên soạn.

Sách cùng chủ để

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *