Imre Kertesz

Nhà văn Imre Kertesz và những hồi ức về thời đại hủy diệt

Lượt xem: 136
Danh mục: Review sách
Nghe Audio cả khi tắt màn hình

Imre Kertesz là nhà văn người Hungary đầu tiên và duy nhất đoạt được giải Nobel Văn học từ trước đến nay

Ngoài ra, vào năm 1995 Kertesz cũng giành được giải thưởng Văn chương Brandenburg, giải Sách cho bạn đọc châu Âu năm 1997, giải Viện Hàn lâm Darmstadt năm 1997, giải Văn chương Thế giới năm 2000, Huy chương Goethe năm 2004…

Năm 2002, Ủy ban Giải thưởng Nobel của Thụy Điển khi trao giải Nobel Văn chương cho Imre Kertesz đã tôn vinh tác phẩm ông là “một sự nghiệp văn học nói lên trải nghiệm mỏng manh của cá nhân, đối lập với sự độc đoán tàn bạo của lịch sử”. Các tác phẩm của Imre Kertesz đều liên quan đến cảm thức về nạn diệt chủng. Trong đó đó, nổi bật nhất chính là tác phẩm “Không số phận” được viết trong 13 năm

Tác phẩm Không số phận của Imre Kertesz

Người kể chuyện trong tác phẩm của Imre Kertesz là Gyuri Koves – một cậu bé 15 tuổi ngây thơ đã bị tống đến trại tập trung Holocaust trong cnạn diệt chủng Do Thái do Đức quốc xã gây nên.

Dựa trên lời khuyên của các tù nhân lớn tuổi ở trại giam, Koves tuyên bố mình là một công nhân 16 tuổi. Điều này làm cho anh đủ tuổi để làm các công việc khổ sai, tránh khỏi sự hủy diệt

Kertesz hoàn thành cuốn tiểu thuyết đầu tiên Không số phận vào năm 1965 trong 13 năm, nhưng nó đã không được xuất bản cho đến một thập kỷ sau

Mặc dù Kertesz khẳng định với độc giả rằng Không số phận không phải là cuốn tự truyện của chính mình,nhưng tác phẩm này có nhiều điểm tương đồng với trải nghiệm của tác giả. Ở tuổi 14, trong lúc đang đi học, Gyuri Koves, cậu bé trong “Không số phận” đã bị bắt lên một chiếc xe kéo, và với hàng ngàn người Do Thái khác ở ở Budapest, họ bị trục xuất trước tiên là Auschewitz và sau đó là Buchenwald.

Trong một cuộc phỏng vấn với Newsweek năm 2002, Imre Kertesz nói: “Tôi đã trải nghiệm những khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong trại tập trung”; “Bạn không thể tưởng tượng nó sẽ như thế nào khi nằm tại bệnh viện của trại, hoặc nghỉ 10 phút giữa giờ làm việc. Nó cũng là một loại hạnh phúc khi cảm thấy cái chết đang cận kề. Khi sống sót trở thành tự do lớn nhất cho tất cả mọi người. ”

Ngay khi ông chia sẻ về thời gian ở trại tập trung là một điều hạnh phúc nhất mà ông biết đến, Imre Kertesz đã gây sốc cho những độc giả của mình khi đang tìm kiếm một câu chuyện tử vì đạo trong những tác phẩm của ông. Những điều mà ông viết trong tác phẩm còn sâu sắc và bí ẩn hơn nhiều

Những người trẻ tuổi sống trong một môi trường gần kề cái chết, Kertesz và nhân vật của ông đã chấp nhận cuộc sống, và tìm tự do trong những ngày chờ đợi được sống, được hưởng những giây phút bình yên, hiếm có trong những cuộc nghỉ ngơi. Đây là cách Kertesz giao tiếp với độc giả về những thảm họa tồi tệ nhất trong lịch sử nhân loại.

Tác phẩm Kinh cầu cho một đứa trẻ không ra đời của Imre Kertesz

Trong cuốn sách Kinh cầu cho một đứa trẻ không ra đời, Imre Kertesz tiếp tục suy nghĩ bán tự truyện về những tác động của các trại tập trung chết chóc lên cuộc đời mình

Nha van cua nhung hoi uc tan bao ve mot thoi dai huy diet hinh anh 2

Trong tác phẩm này, Imre Kertesztiếp tục theo đuổi số phận của những con người sau nạn diệt chủng. Nhân vật chính là một nhà văn đã trải qua địa ngục trần gian tại Auschwitz – sau những dằn vặt đau đớn, đã quyết định không sinh con. Ông nhận ra rằng sau những gì xảy ra, ông không có quyền bàn giao số phận của người Do Thái cho một người, một đứa con chưa chào đời, vì những gì đã xảy ra với ông. Hàng triệu người Do Thái khác có thể được lặp lại bất cứ lúc nào với bất cứ ai trong chế độ độc tài phát xít.

Trại tập trung Auschwitz giờ giống như địa ngục. Theo Imre Kertesz, nó ở khắp mọi nơi. Đây cũng là một lý lẽ chính trong sáng tác của Kertesz.

Với dấu ấn mạnh mẽ của thảm họa Holocaust, Kertesz đã thấm vấn sự bạo lực điên rồ và bất công được gây ra bởi Đức Quốc xã cho toàn bộ cộng đồng Do Thái ở khắp châu Âu, với những hậu quả tâm lý nghiêm trọng. Đối với những người sống sót. Tiểu thuyết của ông rất tinh tế trong việc khám phá cái bóng tối tồn tại một cách vô cảm trong nhân loại

Nha van cua nhung hoi uc tan bao ve mot thoi dai huy diet hinh anh 3

Phong cách văn học của Kertesz cũng được bao phủ bởi một cảm giác hủy diệt, với một bầu không khí ngột ngạt kèm theo tiếng la hét của người chết. Đây là một bầu không khí mà những người chưa từng trải thì không bao giờ có được

Sau trải nghiệm lò thiêu, Kertesz sống trong bóng tối cực độ. Anh trở lại cuộc sống như một kẻ mộng du, và luôn tiếp tục giấc mơ của mình với một lò thiêu với sự giết người điên cuồng. Là một người say mê Camus, sau khi đọc “Người dưng“, Imre Kertesz cũng bị ám ảnh bởi những ý nghĩ tự sát. Trong cuộc sống phi lý và vô nghĩa này, tự tử là ý nghĩa nhất.

Bất chấp sự cám dỗ tự tử, Kertesz vẫn kiên trì cho đến năm 2003, trong cuốn tiểu thuyết Felszamolas, ông đã tạo ra một anh hùng tự sát thực sự. Vào cuối cuốn sách, anh được chẩn đoán mắc bệnh Parkinson do trầm cảm lâu dài.

Vào năm 2013, Imre Kertesz đang trong giai đoạn cuối cùng của cuộc chiến chống bệnh Parkinson, đã nhận một cuộc phỏng vấn dài với Paris Review tại nhà của ông ở Berlin. Tác giả mô tả chế độ Đức quốc xã là “là một cái mày làm việc hiệu quả đến mức phần lớn mọi người thậm chí còn không có cơ hội để hiểu được những sự kiện họ đã trải qua.”

Trong việc chia sẻ về công việc viết lách của mình, ông nói, “Tôi đã cố gắng để thể hiện sự thật theo một cách nào đó. Kể một câu chuyện mà tôi không thể nói được.” Thông qua việc sống sót qua nạn Holocaust, với Imre Kerteszgiống như là người duy nhất có thể nhìn thấy Gorgon,trong những cuộc dai dẳng, vô vọng

Viết văn, đó là ông làm cho mình là một nhân chứng cho lịch sử. Imre Kertesz đã sử dụng cuộc đời của mình để nghiên cứu cách sống sót dưới sức mạnh hủy diệt của chế độ độc tài.

 

 

Sách cùng chủ để

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *