Cuốn sách Tôi là Bêtô

Cuốn sách Tôi là Bêtô – Đầy nhẹ nhàng và thâm thuý sâu sắc

Lượt xem: 478
Danh mục: Review sách
Nghe Audio cả khi tắt màn hình

Cuốn sách Tôi là Bêtô – Đầy nhẹ nhàng và thâm thuý sâu sắc

Cuốn sách Tôi là Bêtô được Nguyễn Nhật Ánh kể với ngôn ngữ của nhân vật chính, tức là ngôn ngữ của trẻ. Chứ không phải là ngôn ngữ của một người kể nào đó ở ngôi thứ ba chắc chắn sẽ làm cho truyện vừa dài ra, vừa khô khan đi mà không chứa nổi mọi chuyện tươi xanh của cuộc đời. Nhưng làm sao mà tránh được sự có mặt của tác giả Nguyễn Nhật Ánh, người điều hành toàn bộ câu chuyện, người đã qua nhân vật Bêtô mà kể lại câu chuyện trong một thứ văn phong theo tôi là rất ngắn gọn và rất hay.

Cuốn sách Tôi là Bêtô – Đầy nhẹ nhàng và thâm thuý sâu sắc

Một văn phong chứng tỏ người viết rất thuộc và rất yêu đối tượng khảo sát của mình. Phải nói đó là loại văn rất thích hợp cho thiếu nhi ở một lứa tuổi đang rất cần rèn giũa cho sự giàu có, tinh tế và ăn ý giữa ý và lời. Và không chỉ là khảo sát mà còn là sự đúc kết cho con trẻ quen dần với các suy tưởng, kể cả triết lý về cuộc sống. Vốn lúc nào cũng hiện hữu quanh chúng như ánh sáng hoặc như khí trời, để cho chúng vừa chóng lớn. Lại vừa không mất đi tất cả những gì là quà tặng của tuổi thơ, rồi sẽ cùng chúng đi suốt hành trình của đường đời con người.

Cuốn sách Tôi Là Bêtô là tác phẩm mới nhất của nhà văn chuyên viết cho thanh thiếu niên của Nguyễn Nhật Ánh. Anh đã được đông đảo các bạn độc giả biết đến qua các tác phẩm quen thuộc như Thằng quỷ nhỏ, Trại hoa vàng, Bong bóng lên trời, Cô gái đến từ hôm qua và hai bộ truyện nhiều tập đặc sắc Kính vạn hoa và Chuyện xứ Lang Biang. Với cuốn sách Tôi là Bêtô, đây là lần đầu tiên anh viết một tác phẩm qua lời kể của một chú cún. Trong câu chuyện này, thế giới được nhìn một cách trong trẻo nhưng lồng trong đó không thiếu những ý tứ thâm trầm, khiến các độc giả phải ngẫm nghĩ.

Trong cuốn sách Tôi là Bêtô, thế giới được nhìn một cách trong trẻo nhưng lồng trong đó không thiếu những ý tứ thâm trầm, khiến người đọc phải ngẫm nghĩ. Đây chắc chắn là tác phẩm không chỉ dành riêng cho trẻ em.

Khi bắt đầu đọc cuốn sách Tôi là Bêtô, dù không có sự phân biệt nào thì tôi vẫn có một cảm giác đây là những câu chuyện viết cho những đứa trẻ. Điều quan trọng lại bắt đầu từ chính ở đây. Cuốn sách Tôi là Bêtô đã lôi cuốn tôi bởi nó không đi đúng như những gì tôi dự báo. Một cuộc sách viết cho tất cả chúng ta cả trẻ con và người lớn. Cuộc đời của con chó nhỏ Bêtô cũng chứa đựng tất cả hiện thực đời sống mà mỗi con người đều đi qua: niềm vui, sở thích, tình bạn. Và những nỗi sợ hãi, lòng dũng cảm, ký ức, thiện ác, ước mơ.

Một cách kể tự nhiên về những chuyện của đời thường không tẻ nhạt, có sức chứa những ý tưởng mới mẻ và những triết lý hồn nhiên, nhằm mở rộng sự sống của thế giới trẻ thơ, và gieo trồng những tình cảm đặc trưng cho bước chuyển từ trẻ con sang người lớn, từ gia đình ra xã hội – đó là cái hay, cái hấp dẫn của cuốn sách Tôi là Bêtô. Đã lâu lắm, tôi mới lại được đọc một truyện thú vị như thế này.

Nguyễn Nhật Ánh – Nghề văn khắc nghiệt nhưng công bằng

Vừa thoát khỏi thế giới phù thủy đầy quyến rũ, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh phiêu du vào thế giới niềm vui, nỗi buồn, vừa trẻ con mà rất người lớn, dưới góc nhìn của một chú cún. Tôi là Bêtô cho thấy khả năng sáng tạo dồi dào và sức hấp dẫn của cây bút U50 này.

Anh có kỷ niệm gì trong quá trình viết cuốn sách Tôi là Bêtô?

  • Tôi đang nuôi 6 chú cún, và đặt tên chúng theo tên gọi các nhân vật trong Chuyện xứ Lang Biang như Suku, Pôcô, Êmê, Mua… Chú chó Pôcô mới qua đời cách đây mấy tháng do chứng sưng phổi. Có thể số phận của Pôcô xui rủi là do cái tên – vì Pôcô trong Chuyện xứ Lang Biang là tên một con ma. Các chú cún đáng yêu này góp phần không nhỏ vào nguồn cảm hứng sáng tác của truyện Tôi là Bêtô. Khi nào sách phát hành, chắc tôi phải trích một phần nhuận bút để chiêu đãi các “nguyên mẫu” ngoài đời của tôi.

Trong nghề viết văn, người ta thường nhắc đến công đoạn đi thực tế để sáng tác. Nhưng hình như thực tế để sáng tác của anh là kho ký ức của tuổi thơ “xài hoài không hết”. Anh nói sao?

  • Tôi xa quê từ rất sớm. Có lẽ vì vậy, đối với tôi tuổi thơ là một vùng trời luôn lung linh trong ký ức. Tôi vẫn còn nhớ rõ hình ảnh những trưa hè tuổi thơ, tôi ngồi trong vườn cây nhà dì chơi đùa ra sao với các anh chị con dì. Nhớ những ngày trốn học đi tắm sông, mẹ tôi phải lặn lội đi tìm, nhớ những cánh diều trong sân trường tiểu học. Nhớ cây trứng cá sai trái ở ngoài cửa sổ lớp tôi. Đến bây giờ, những lúc ngồi ôn lại những kỷ niệm ngày xưa còn bé, tôi luôn cảm thấy bồi hồi. Đó là tâm trạng nuối tiếc của kẻ đã rời xa sân ga tuổi nhỏ và biết mình vĩnh viễn không quay lại được.

Có lẽ chính sự ám ảnh đó đã đi vào các trang sách của tôi và tự nhiên tôi trở thành nhà văn viết cho trẻ em. Mà thực ra cũng có một phần là viết cho chính mình, như một cách giải tỏa. Và đó chính là “thực tế” quan trọng nhất của tôi. Vì tôi nghĩ một nhà văn chỉ viết hay. Viết xúc động nhất về những gì làm cho anh ta bức xúc, khao khát những gì gần gũi, thân thuộc, máu thịt và giàu sức ám ảnh nhất.

Sách cùng chủ để

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *