Cuốn sách "Thà cứ một mình rồi quen" của Nguyễn Anh Đào

Cuốn sách “Thà cứ một mình rồi quen” của Nguyễn Anh Đào

Lượt xem: 166
Danh mục: Review sách
Nghe Audio cả khi tắt màn hình

Cuốn sách “Thà cứ một mình rồi quen” của Nguyễn Anh Đào :Đàn bà hiểu đàn bà không khó, nhưng đàn bà “yêu” đàn bà để có thể viết về đàn bà đẹp và tình thì không phải dễ.

Nguyễn Anh Đào đã thực hiện được điều đó trong suốt nhiều tập sách, và đến tập truyện ngắn mới nhất này – Thà cứ một mình rồi quen – vẫn đúng chất của chị, đẹp thật đẹp, tình thật tình mà buồn thì cũng thật buồn.

Vẻ đẹp của cuốn sách Thà cứ một mình rồi quen nằm ở những thứ rất giản dị, nhưng cũng thật gần gũi – chẳng hạn như những viên sỏi trong trò chơi xếp hình, hay những bông hoa mận trắng, hoặc chỉ là một ô cửa sổ … – Nguyễn Anh Đào cũng thổi vào trong đó một cái hồn, bằng cách viết nhẹ nhàng, ngọt ngào và vô cùng sâu lắng; bật lên tất cả những hắc khoải của yêu thương, nỗi đau và cả hy vọng. Chỉ là cái hàng rào mồng tơi, hoặc một luống rau phía sau vườn, qua góc nhìn của một trái tim đầy yêu thương, tự nhiên sẽ trở nên thật tươi đẹp!

Cái “tình” trong cuốn sách thứ sáu của Nguyễn Anh Đào không thể xa rời cái vẻ đẹp đó được – buồn đau cũng phải tình! Vì vậy, chị mới có thể tưởng tượng ra câu chuyện về một người trồng bạc hà bên cửa sổ, chờ đợi một người đã lặng lẽ ra đi trong ngày “biển chết”; hoặc giả sử Lam của mình có dám nhấn chuông, “một lần nữa bị tổn thương, cũng không sao đâu …” để tìm ra được “lửa từ trái tim em”. Chà, có tổn thương cũng phải tình!

Tập truyện ngắn Thà cứ một mình rồi quen của Nguyễn Anh Đào.

Chỉ là … đọc tác phẩm của Nguyễn Anh Đào, sao thấy buồn quá! Nỗi buồn rất đẹp nhưng để lại dư vị không dễ chịu chút nào – gọi là nỗi ám ảnh thì đúng hơn. Không nhất thiết phải là hình ảnh của một ngôi đền thờ những người xấu số nghi ngút khói hương (Những đồng xu may mắn) thì mới là điều ám ảnh; đôi khi, đó chỉ là mùi dầu gió xanh ám vào cuộc đời của nhân vật, ám vào cả những giọt nước mắt không thể đặt tên (Mùi dầu xanh), haynhững thùng nước vừa sức – công việc quen thuộc hàng ngày – với sự trăn trở của nhân vật, rằng mọi thứ có thể trở lại trạng thái ban đầu hay không (Mảnh vỡ) … là đủ để khiến người đọc thở dài, buồn đến chùng lòng lại.

Không phải là truyện “đinh” của tập, nhưng Lao xao hoa mận trắng là một điểm nhấn vô cùng quý giá cho Thà một mình rồi quen, bởi vì đây là một điển hình cho “tình yêu vĩ đại” – giữa người và người. Chỉ có trái tim mới có thể chạm vào nhau, vì vậy đối với một người chỉ biết “hềnh hệch cười” trước mọi tình huống gặp phải trong cuộc đời, đôi khi cũng sẽ bật khóc vì hạnh phúc, vì sung sướng khi gặp lại được một người tưởng chỉ là người dưng.

Cuốn sách "Thà cứ một mình rồi quen" của Nguyễn Anh Đào

Cuốn sách “Thà cứ một mình rồi quen” của Nguyễn Anh Đào

Nguyễn Anh Đào hiếm khi viết về đàn ông, dường như vì “cái tình” chị dành cho đàn bà quá lớn; nhưng nó đã được viết một cách ám ảnh, và rõ ràng truyện ngắn này là một minh chứng.

Không khó để tìm thấy những nút thắt có vẻ “ma quái” trong tác phẩm của Nguyễn Anh Đào, bởi vì chị chính là kiểu phụ nữ tự coi mình là cổ hủ, vì vậy thích đưa vào văn chương những quan niệm nghe có vẻ “quen quen” với người đời. Thì lần này cũng vậy, nhưng nó khéo léo và thuận tay hơn, nên sau một nỗi đau, chị đã cho nhân vật của mình quyền được được sống, được yêu thương và được hy vọng. Nghĩ rằng không có mắt xích gì hết, thế nhưng xâu chuỗi lại được, thì Tái sinh là một bức tranh hoàn mỹ, đưa các nhân vật gần như không có điểm tương đồng với nhau theo một cách thực sự đẹp và quá liêu trai.

Thay vì quanh quẩn với nhà bếp, nhà cửa và sự cô đơn chồng chất của nhân vật nữ như trước đây; Thà cứ một mình rồi quen, Nguyễn Anh Đào dường như đã tiếp cận được với thế giới hiện đại, tạo ra một “hư danh” trong thế giới ảo, theo cách nhìn tuy vẫn còn nhẹ nhàng so với thực tế nhưng vẫn đáng để suy ngẫm.

Chị cũng thừa nhận những man trá trong thế giới này, ở Mùi trinh nguyên, thay vì xây dựng hy vọng cho mình về một cuộc sống hoàn hảo như trước đây! … Tạo ra một cuốn sách nhỏ đa chiều, đáng đọc, đáng để dừng lại và tự hỏi bản thân mình đã nhìn cuộc sống như thế nào?! Rời bỏ hoàn toàn  quan điểm “đọc sách của Anh Đào là muốn tự tử” hoặc “chán ghét sự cam chịu quá mức của các nhân vật nữ trong tác phẩm của Anh Đào” … như trước đây độc giả đã bình luận.

Thà một mình rồi quen thật sự đã ghi dấu ấn trưởng thành vượt trội của tác giả trên con đường viết văn của chị – từ góc nhìn, đến xử lý tâm lý nhân vật, tạo ra sự ám ảnh và dụng câu không thể nào chê được, rất đẹp – rất tình!

Sách cùng chủ để

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *