Cuốn sách Oscar và bà áo hồng – Một câu chuyện về nghị lực sống phi thường

Lượt xem: 1000
Danh mục: Review sách
Nghe Audio cả khi tắt màn hình

Cuốn sách Oscar và bà áo hồng – Một câu chuyện về nghị lực sống phi thường

Cuốn sách Oscar và bà áo hồng được viết bởi nhà văn Eric-Emmanuel Schmitt. Ngay khi ra mắt, cuốn sách đã nhanh chóng gặt hái được nhiều thành công cùng với vô số giải thưởng như giải Chronos, giải Jean Bernard của viện hàn lâm Y học… Bên cạnh đó, tác phẩm còn được chuyển thể thành phim, kịch và luôn được đánh giá rất cao trong lòng khán giả.
Cuộc sống dưới cái nhìn của trẻ con sẽ khác như thế nào? Có phức tạp, toan tính và lo lắng bộn bề như người lớn không? Đã bao giờ bạn thắc mắc những điều như thế chưa? Tác giả  Eric-Emmanuel Schmitt sẽ cho chúng ta khám phá ra được điều đó với lời văn hài hước, dí dỏm nhưng cũng không kém phần sâu sắc.

Cuốn sách Oscar và bà áo hồng – Một câu chuyện về nghị lực sống phi thường

Ở Việt Nam, cuốn sách Oscar và bà áo hồng được giáo sư Ngô Bảo Châu và Nguyễn Khiếu Anh đồng dịch, xuất bản vào năm 2015. Cuốn sách tuy nhỏ bé nhưng khó có thể không phủ nhận được đây là cuốn sách khá ấn tượng, truyền cảm hứng và niềm tin mạnh mẽ.

Cuốn sách Oscar và bà áo hồng gồm những bức thư gửi đến Chúa của cậu nhóc Oscar – một cậu bé 10 tuổi có biệt danh là sọ trứng bởi vì  cậu có cái đầu trọc lốc – hệ quả của những đợt điều trị hóa chất do bệnh máu trắng. Oscar viết ra những sự việc và cả những  mong ước của mình trong 12 ngày có lẽ là cuối cùng của cuộc đời mình. Những lá thư ấy đã được bà Hoa Hồng , một người tình nguyện viên đến chơi với các bệnh nhi tìm thấy sau khi Oscar mất.

Có thể nói, chính bà Hoa Hồng đã trao cho cậu bé một hy vọng sống trong những ngày còn lại của cuộc đời mình , chi tiết bà kể với cậu bé về truyền thuyết:

“Ở quê bà, Oscar ạ có một truyền thuyết kể rằng trong 12 ngày cuối cùng của một năm, người ta có thể dự đoán được 12 tháng của năm tiếp theo sẽ như thế nào. Chỉ cần quan sát từng ngày một để có được bức tranh thu nhỏ của từng tháng. Đó là truyền thuyết, ta muốn bà cháu mình thử chơi trò đó, cháu và ta. Đặc biệt là cháu, từ ngày hôm nay cháu sẽ quan sát mỗi ngày và tự nhủ là mỗi ngày tương ứng với 10 năm”.

Chính truyền thuyết hư cấu này đã mang đến hy vọng sống cho cậu bé.Từ giây phút ấy, mỗi ngày trôi qua đối với cậu bé Oscar đều là một ngày tuyệt vời và ý nghĩa. Cậu được sống trọn vẹn với ý muốn và tình cảm của mình, trải qua những năm tháng “dậy thì” đầy rắc rối với vài người bạn trong bệnh viện và biết rung động trước một cô bạn gái.

Hay những năm tháng “tuổi trẻ” đáng nhớ khi Oscar dũng cảm đứng ra bảo vệ người yêu, kết hôn và ở bên cạnh vợ của mình trong cuộc phẫu thuật quan trọng, giải quyết bất hòa với bố mẹ trong đêm Giáng Sinh. Rồi đến độ tuổi “xế chiều”, cậu trầm tư suy nghĩ về tất cả những gì đã trải qua trong cuộc đời mình mà không hề hối hận chút nào.

Oscar đã sống hết mình, học được cách yêu thương và luôn luôn nghĩ về mọi người xung quanh, về cuộc sống nhiều hơn là cái chết. Đã từng là một cậu bé luôn trách bố mẹ, gọi họ là nhát cáy vì không dám cười nói, gần gũi với cậu như khi cậu khỏe mạnh. Nhưng nhờ bà Hoa Hồng, Oscar đã hiểu ra được nỗi đau, việc né tránh của họ khi phải chứng kiến con mình ngày càng yếu và có thể ra đi bất cứ lúc nào không biết được.

Thấu hiểu được nỗi lòng của cha mẹ mình, cậu không còn trách họ nữa và ngược lại Oscar đã can đảm nói “Con yêu bố mẹ, hãy luôn ở bên con”. Và chính câu nói ấy đã khiến bố mẹ Oscar thức tỉnh, can đảm để dẹp nỗi sợ mất con, thay vào đó là sự yêu thương con trọn vẹn từng ngày.

Đối với vị bác sĩ tận tụy Dusseldorf, Oscar đã suy nghĩ trưởng thành hơn, cậu nói:

“Bác sĩ hãy sống thoải mái lên vì bác sĩ đã cố gắng chữa trị cho cháu hết sức có thể rồi, đừng coi đó là tội lỗi để mà ôm rơm nặng bụng”.

Chính câu nói ấy của Oscar đã khiến bác sĩ Dusseldorf mỉm cười nhẹ nhõm, suy nghĩ lạc quan và tích cực hơn để tiếp tục công việc cứu người cao cả.

Chỉ vỏn vẹn hơn 100 trang sách, nhưng tác giả Eric-Emmanuel Schmitt đã kể cho chúng ta thấy những nỗi buồn, nỗi đau, niềm hy vọng và cả tình yêu giữa con người với con người qua cái nhìn của một cậu bé và cả cảm xúc trước khi lìa xa thế giới của rất nhiều người.

Cậu bé Oscar đã nhắc chúng ta biết được rằng: “Hãy yêu cuộc sống này nhiều hơn, bởi không phải ai cũng có cơ hội sống và thực hiện điều đó. Thế nên, nếu bạn có tình cảm với ai thì đừng ngại bày tỏ, có nỗi buồn chất chứa thì đừng ngại nói ra và nhất định là phải nên thực hiện ngay, đừng trì hoãn cơ hội bày tỏ tình thương”. Chính bà Hoa Hồng đã kể những câu chuyện cho cậu nghe, khuyến khích cậu làm tất cả những gì cậu muốn.

Từ những trang đầu tiên tới những trang cuối cùng của cuốn sách Oscar và bà áo hồng, bối cảnh câu chuyện phần nhiều là ở bệnh viện. Những đứa trẻ còn quá nhỏ nhưng lại thông thuộc các thuật ngữ y học, những đứa trẻ thậm chí còn quen thuộc với những cơn đau đến mức nhắc đến nó rất bình thường, những đứa trẻ phải cậy nhờ Chúa để nuôi dưỡng niềm tin khỏi bệnh.

Đến bức thư cuối cùng gửi Chúa, các bạn độc giả như chết lặng, bởi vì đó là bức thư của bà Áo Hồng viết tiếp những dang dở cho cậu bé Oscar. Vậy còn chần chờ gì nữa, hãy cùng mở cuốn sách Oscar và bà áo Hồng ra, mỗi ngày đọc một bức thư của cậu bé mười tuổi và cùng suy ngẫm.

Sách cùng chủ để

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *