Cuốn sách "Khải Hoàn Môn" của Erich Maria Remarque

Cuốn sách “Khải Hoàn Môn” của Erich Maria Remarque

Lượt xem: 190
Danh mục: Review sách
Nghe Audio cả khi tắt màn hình

Khải hoàn môn chính là một thiên tự sự hiện thực chủ nghĩa đầy cảm xúc và suy tư sâu sắc thân phận con người trong xã hội phương Tây hiện đại, với các cuộc chiến tranh đế quốc đẫm máu và hậu quả có tính hủy hoại sâu đối với cơ cấu xã hội và tâm hồn con người, những bi kịch và cảnh sa đọa tiêu biểu của “Buổi hoàng hôn của Chư Thẩn”, như tác giả vẫn hay thường gọi là thời kỳ suy tàn của nền văn minh tư sản Tây Âu.

Khải hoàn môn là tác phẩm chứa đựng những đặc điểm tập trung nhất của nghệ thuật hiện thực chủ nghĩa trong văn nghiệp của Erich Maria Remarque.

Về tác giả Erich Maria Remarque (1898-1970) (Cuốn sách “Khải Hoàn Môn” của Erich Maria Remarque)

Tên thật của ông là Erich Paul Remarque, được sinh ra trong một gia đình bình dân ở Osnabrück, miền tây nước Đức. Từ nhỏ, Remarque luôn ngưỡng mộ mẹ của mình, bà Anna Maria, trong khi xa lánh cha mình – là ông Peter Remarque, vì ông chỉ một người đóng sách nghèo. Sự vất vả, túng bấn của gia đình khiến ông phải tự kiếm sống từ năm mười tuổi bằng nghề dạy piano. Và ông luôn phải làm việc chăm chỉ để bù vào khoản thù lao mà ông phải xin ứng trước hầu như là mỗi tháng. Những dấu ấn về năm tháng cơ cực sau này đã được nhà văn ghi lại trong nhiều tác phẩm của ông.

Tốt nghiệp trung học, Remarque vào Đại học Münster, nhưng chưa kết thúc việc học, ông đã được gọi đi nhập ngũ và chiến đấu trên mặt trận phía Tây. Thời điểm ông vào sinh ra tử trong lửa đạn này là nguổn tư liệu quý giá để ông viết lên cuốn tiểu thuyết đầu tay. Tất cả mọi thứ ông đã trải qua ít nhiều đã được ông đề cập trong cuốn sách này

Tên ông gắn liền với các tiểu thuyết như Phía Tây không có gì lạ, Khái hoàn môn, Đường về, Tia lửa sống, Bia mộ đen, Ba người bạn… Hầu hết các tác phẩm của ông có xu hướng chỉ trích và tố cáo xã hội mãnh liệt đồng thời mô tả sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của chiến tranh đế quốc đối với đời sống tinh thần và thể chất của con người.

Thông tin thêm về công trình Khải Hoàn Môn (Cuốn sách “Khải Hoàn Môn” của Erich Maria Remarque)

Khải Hoàn Môn hay nói đúng hơn là Bắc đẩu Khải hoàn môn (tiếng Pháp: L’arc de triomphe de l’Étoile) là một công trình tại Paris, là một trong những biểu tượng lịch sử nổi tiếng nhất của Pháp. Nằm giữa quảng trường Étoile, vị trí của Khải Hoàn Môn chính là điểm cuối cùng của đại lộ Champs-Elysées, khu vực tập trung khách du lịch của thành phố. Được Napoleon xây dựng vào năm 1806 để vinh danh quân đội, Khải Hoàn Môn được hoàn thành vào năm 1836, dưới Nền quân chủ Tháng bảy.

Ngày nay, Khải Hoàn Môn là một trong những công trình nổi tiếng nhất của Paris và cùng với Champs-Elysées là nơi tổ chức các lễ hội, sự kiện hoặc kỷ niệm các chiến thắng thể thao. Với 1.330.738 du khách mua vé viếng thăm vào năm 2006, Khải Hoàn Môn được xếp hạng thứ 10 trong những công trình hấp dẫn nhất của Paris.

Vào đầu thế kỷ 17, vị trí của Khải Hoàn Môn nằm ở ngoại ô Paris. Năm 1616, hoàng hậu Marie de Médicis đã quyết định mở một con đường dài với những hàng cây hai bên để đi dạo, đó là đại lộ Champs-Elysées ngày nay. Vào thế kỷ 17, khu vực Champs-Elysées dần được đô thị hóa và quảng trường Étoile được tạo ra vào năm 1670, nhưng vẫn ở bên ngoài các bức tường thành được xây dựng bởi Louis XIII từ 1633 đến 1636. Năm 1787, bức tường thuế quan được xây dựng để kiểm soát hàng hóa vào Paris và đi qua quảng trường Étoile. Rào chắn Étoile được kiến ​​trúc sư Claude Nicolas Ledoux sắp xếp là một trong những trạm thu thuế. Quảng trường Étoile khi đó chính là giao lộ của 5 con đường lớn

Cuốn sách "Khải Hoàn Môn" của Erich Maria Remarque

Cuốn sách “Khải Hoàn Môn” của Erich Maria Remarque

Năm 1806, sau khi chiến thắng Austerlitz, Napoleon Bonaparte quyết định xây dựng trên quảng trường Étoile một công trình tôn vinh quân đội. Khải Hoàn Môn được thiết kế bởi kiến ​​trúc sư Jean-François-Thérèse Chalgrin, lấy cảm hứng từ những công trình cổ đại, cao 50 mét và rộng 45 mét. Sau Jean-François-Thérèse Chalgrin, những người kế vị công việc này chính là Louis-Robert Goust và Jean-Nicolas Huyot.

Sự sụp đổ của Đế chế thứ nhất khiến việc xây dựng Khải Hoàn Môn bị đình chỉ. Đến năm 1825, công trình mới được tiếp tục và năm 1836, được Vua Louis-Philippe khánh thành. Năm 1840, thi thể của Napoleon – người quyết định xây dựng công trình – đã được đưa đến Khải Hoàn Môn trước khi trở về Invalides. Sau đó, linh cữu Victor Hugo được phép ở lại một đêm tại đây trước khi được đưa về điện Panthéon.

Trong Đế chế thứ hai, khi Paris được Georges Eugène Haussmann cải tạo, bảy con đường mới đã được thêm vào, gặp nhau tại quảng trường Étoile. Khải Hoàn Môn dần trở thành biểu tượng của thành phố Paris. Kể từ ngày 14 tháng 7 năm 1919, cuộc duyệt binh mừng quốc khánh đã được tổ chức đi ngang qua Khải Hoàn Môn. Năm 1989, Grande Arche đã được hoàn thành ở khu vực La Défense, được coi là một Khải Hoàn Môn mới, kéo dài trục Axe historique.

Ngày nay, Khải Hoàn Môn là một trong những công trình nổi tiếng nhất của thành phố, khu vực Champs-élysées là một điểm thu hút khách du lịch và cũng là nơi tổ chức các lễ hội, chào đón năm mới. Cơ quan quản lý Khải Hoàn Môn chính là Trung tâm công trình quốc gia.

Sách cùng chủ để

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *