Hạt giống tâm hồn List Sách hay

[List Sách hay] Hạt giống tâm hồn và 7 câu chuyện hay nhất cho bạn

Những câu chuyện trong “Hạt giống tâm hồn” là những câu chuyện được chọn lọc từ những đầu sách trong nhiều năm qua. Cuốn sách được tổ chức theo các chủ đề sau: ý chí – nghị lực, giá trị thử thách, thay đổi khái niệm cuộc sống, bài học chấp nhận, tha thứ, phép mầu của yêu thương, cho đi là còn mãi, vượt lên nghịch cảnh, thất bại là điều bình thường, đừng bao giờ từ bỏ ước mơ và chân lý cuộc sống.

7 câu chuyện trong cuốn “Hạt giống tâm hồn” do thuvientrithuc lựa chọn có sự phong phú và đa dạng về đề tài.. Những câu chuyện này nhấn mạnh tinh thần vượt qua, chiến thắng nghịch cảnh và  bản thân mình

Người đọc có thể bắt gặp những câu chuyện của bản thân, câu chuyện của những người xung quanh hoặc những người không quen biết … để rồi tự cảm nhận, khám phá và tìm thấy những câu châm ngôn cho cuộc sống của bản thân

Bộ đồ của ba – Hạt giống tâm hồn

Khi tôi còn bé, bộ đồ ba mặc luôn khiến tôi cảm thấy ngượng ngùng. Tôi luôn hy vọng ba sẽ ăn mặc như những vị bác sĩ, luật sư chứ không giống như những hình ảnh mà tôi được nhìn thấy vào mỗi buổi sáng oi bức khi ba thức dậy sớm để chiên trứng cho tôi và mẹ.

Ba tôi thích mặc những chiếc quần jean cũ, với những dấu dao nhíp ở đũng quần, và chiếc áo bằng vải với thật nhiều những móc khóa, chúng được gài đủ thứ bút, viết, thuốc lá,mắt kính, cờ-lê, tuốc-nơ-vít . Giày của ba tôi là loại giày có mũi bằng thép, do đó rất khó cởi, cho nên thỉnh thoảng tôi có cởi hộ ba mỗi khi ông đi sửa máy lạnh về. Hơn nữa, ba tôi làm công việc mà tôi cảm thấy xấu hổ vô cùng

Tuy nhiên, khi tôi còn là một đứa trẻ, tôi thường lẻn vào phòng của ba, bắt chước mặc những bộ quần áo của ba và nhìn mình ở trong gương. Trí tưởng tượng của tôi biến áo của ba thành áo choàng của nhà vua, và chiếc thắt lưng trở thành bao súng của lính. Khi đi ngủ, tôi hay mặc áo lót của ba tôi. Tôi trấn áp được nỗi sợ bóng tối nhờ mùi mồ hôi quen thuộc trên cổ áo. Nhưng trong vài năm gần đây, tôi đã có suy nghĩ muốn ba bán quách đi những chiếc quần jean mà thay vào đó là những chiếc quần kaki, thay đôi giày cổ lổ sỉ bằng đôi giày hợp thời trang hơn. Tôi cũng bỏ thói quen mặc đồ của ba đi ngủ. Và cuối cùng là tôi đã mơ cho mình một người cha khác

Tôi đổ lỗi cho những thất bại của đời mình do cách ăn mặc của ba tôi. Khi tôi bị một cậu bé bắt nạt, tôi cầu nguyện rằng họ sẽ thấy ba đội một chiếc mũ cao bồi, cởi trần và tay dẫn một chú chó đi dạo. Tôi tưởng tượng đến bọn con gái sẽ cười nhạo tôi vì ba tôi đã mang một đôi giày đen xì tự xén cỏ, trong khi ba của bọn chúng thuê người cắt cỏ và họ sẽ thảnh thản tận hưởng trên những chiếc du thuyền, áo len màu vàng chanh và mang một đôi giày đắt tiền

Ba tôi chỉ có duy nhất 2 bộ đồ vét trong đời. Ông thường mặc sao cho thoải mái nhất để có thể chui xuống gầm xe một cách dễ dàng. Tuy nhiên, trước lễ kỷ niệm lần thứ 20 của ba mẹ tôi, ba tôi và tôi đã đến Sears, cửa hàng quần áo nổi tiếng trong khu vực. Suốt một buổi chiều,ba tôi thử hết bộ này đến bộ khác.Mỗi một bộ, ba đều ngắm mình trong gương và gập đầu, nhưng sau khi hỏi giá của chúng, ba lại đi tìm một bộ khác. Ba đã mua một bộ ở cửa hàng giảm giá và chẳng cần thử sau khi đã thử đến cả chục bộ trước đó. Hôm đó, mẹ tôi luôn khen rằng chưa thấy ai đẹp trai như ba tôi

Tuy nhiên, vào ngày tôi được phát thưởng do là học sinh ưu tú toàn diện, ba tôi đã mặc bộ đồ ấy và đến dự lễ. Sau buổi lễ, ba vừa khen ngợi vừa thay bộ đồ bạc màu ấy ra. Khi ba đi vào gara để rửa xe, tôi đã đánh bạo nói ra những điều mà tôi cho là đã xỉ nhục tôi ở tuổi 14

Tôi chất vấn.

-Tại sao ba không ăn mặc “tử tế” như ba của mấy đứa bạn con?

Ba nhìn tôi với ánh mắt sửng sốt và cả đau buồn. Trước khi đi khuất vào trong gara, ba đã trả lời rằng:

– Ba thích bộ đồ của mình.

Đến khi đã trưởng thành và chín chắn hơn, tôi nhận ra rằng bọn con gái xa tránh tôi không phải vì ba tôi, mà là chính tôi. Tôi đã nghiệm ra câu nói của ba mình vào hôm đó là: “Có những thứ quan trọng hơn quần áo bên ngoài; và ba không thể tiêu phí đồng xu nào cho bản thân bởi vì con cần nhiều thứ”. Ba tôi không nói thêm lời nào, nhưng tôi hiểu ba muốn náo rằng:“Ba hy sinh để cuộc đời con sau này sẽ khá hơn cuộc đời ba”

Khi tôi tốt nghiệp trung học, ba tôi đã đến dự lễ bằng bộ đồ mới mà mẹ đã mua cho hồi sáng sớm.Không hiểu sao, tôi cảm thấy ba mình thật cao lớn và đẹp trai hơn những ông bố khác. Khi ba tôi đi ngang, họ chủ động nhường lối cho ba, không phải vì bộ đồ mà vì con người của ba. Khi nhận ra được sự tự tin và phong độ đường hoàng của ba, những vị bác sĩ, luật sư đã đối xử với ba tôi một cách thật lịch sự và trân trọng. Sau khi về đến nhà, ba đã cất kỹ bộ đồ ở tiệm Sears ấy vào tủ. Và cho đến khi lễ tang của ba được diễn ra, tôi đã không bao giờ trông thấy nó một lần nào nữa !

Tôi không biết ba mình đã mặc những gì khi qua đời. Nhưng trước khi ba mất, ba đang làm việc, nên có lẽ ba đang mặc bộ đồ ưa thích của mình. Điều này khiến tôi được an ủi. Khi mẹ định tẩm liệm cho ba bằng bộ đồ ở tiệm Sears, những tôi đã thuyết phục mẹ gửi đến nhà tang lễ chiếc quần jeans cũ, chiếc áo vải và đôi giày sờn mép của ba.

Vào buổi sáng của tang lễ, tôi lấy một con dao nhíp và đục một cái lỗ trên thắt lưng để vừa với eo của tôi. Xong, tôi mặc bộ quần áo của tiệm Sears của ba vào. Tôi lấy hết can đảm để nhìn bản thân mình trong gương. Đó ! Ngoài trừ bộ đồ ra, dáng vẻ của tôi mới tầm thường và nhỏ bé làm sao. Một lần nữa, giống như thời thơ ấu của tôi, bộ đồ rộng thùng thình trên thân hình nhỏ bé của tôi. Mùi của ba phả lên khuôn mặt và mơn trớn tôi, nhưng nó không thể nào an ủi tôi như hồi bé được. Tôi không nhớ lắm về dáng người của ba – tôi đã không còn là một thằng bé nông nổi như xưa. Tôi đứng lặng trước gương, bỗng nhiên nước mắt tuôn trào, tôi đã cố tưởng tượng ra “mình sẽ như thế nào trong quãng đời sau này” – những ngày tôi sẽ lớn lên trong bộ đồ của ba.

Lời nhắn gửi muộn màng – Hạt giống tâm hồn

Hãy trân trọng tình yêu vì tình yêu sẽ trường tồn ngay cả khi sức khỏe ngàn vàng của bạn không còn nữa.

– Og Mandino

hạt giống tấm hồn

Hạt giống tâm hồn

Một chàng trai trẻ tuổi bị căn bệnh hiểm nghèo và tất cả các biện pháp điều trị đều không có hiệu quả. Anh buồn khi phải nghĩ rằng anh có thể chết bất cứ lúc nào, nên anh quyết định không chơi với mọi người và tự nhốt mình trong nhà cả ngày. Nhưng cuối cùng, khi đã quá chán với cảnh tù túng và muốn thoát khỏi nỗi khổ bi lụy, u ám, anh đã quyết định ra phố một lần

Khi anh đi ngang qua một cửa hàng bán băng đĩa nhạc, anh bất giác đưa mắt nhìn vào trong. Cửa hàng tùy nhỏ nhưng thoáng mát và trình bày rất đơn giản và dễ chịu. Người bán hàng là một cô gái có lẽ trạc tuổi anh. Trong một khoảnh khắc, anh cảm thấy rằng cả thế giới đã biến mất, chỉ có anh và cô gái. Anh đi vào đến trước mặt cô mà không hề nhìn gì khác

Cô gái mỉm cười và ngước nhìn anh hỏi:

– Anh cần mua đĩa nhạc gì?

Trong giây phút ấy, bằng linh tính của mình, anh đã nhận ra đó là nụ cười đẹp nhất trên đời mà anh được nhìn thấy. Anh trả lời lúng túng

– Tôi… tôi muốn mua một đĩa nhạc.

Anh chọn đại chô đĩa nhạc và trả tiền cho cô

– Anh có muốn gói đĩa nhạc này lại không? – Cô gái hỏi, vẫn với nụ cười trong sáng ấy.

Từ ngày đó, anh đến cửa hàng mỗi ngày để mua một đĩa nhạc. Và lần nào cô cũng giúp anh gói lại một cách thật cẩn thận. Anh đặt đĩa vào tủ và chưa bao giờ lấy chúng ra nghe. Hàng ngày anh đến mua đĩa nhạc chủ yếu chỉ muốn gặp cô, nhưng do quá nhút nhát nên anh không dám mở lời với cô. Mẹ anh dường như đã nhận ra điều ấy mà đã khuyên anh nên mạnh dạn thử một lần

Ngày hôm sau, anh đã lấy hết can đảm để đặt một tờ giấy có số điện thoại của mình lên quầy rồi vội vã bước đi

Ngày tháng trôi, vào một ngày, điện thoại ở nhà anh reo, mẹ anh nhấc ống nghe. Bên kia đầu dây là giọng nói trong trẻo và nhẹ nhàng của một cô gái. Đó chính là cô gái ở tiệm băng đĩa. Bỗng cô gái nghe thấy tiếng nức nở của người mẹ:

– Cháu không biết sao? Tuần trước con trái bác đã qua đời rồi…

Đêm đó, người mẹ bước vào phòng của cậu con trai vì nỗi nhớ con da diết. Bà mở tủ quần áo và nhìn thấy những đĩa nhạc xếp thành chồng còn nguyên giấy gói. Bà cầm lấy một chiếc đĩa và tháo giấy gói bọc ra. Một tờ giấy tờ từ bên trong rơi ra, đây là một tờ giấy với nét chữ mềm mại của con gái : ” Chào anh, em nghĩ anh là một người dễ mến, Chúng ta có thể đi dạo được không ? Men, Jacelyn”.

Bà cầm lên một chiếc đĩa khác….

Chiếc đĩa này cũng như chiếc đĩa kia, bên trong cũng có một tờ giấy : “Chào anh, em nghĩ anh là một người dễ mến, Chúng ta có thể đi dạo vào tối nay được không ? Men, Jacelyn”.

Tình yêu là … Sau rất nhiều cuộc đấu tranh vất vả, ta mới có thể vượt qua được sự nhút nhát, bẽn lẽn, để có thể cầm lấy tay của người mình yêu thương và nói rằng : ” Anh Yêu Em”

Yêu hay không yêu? – Hạt giống tâm hồn

Để giữ cho ngọn đèn luôn cháy, chúng ta phải giữ cho bình dầu của cây đèn lúc nào cũng đầy.

Mẹ Teresa

Vào bữa trưa, bạn tôi Bonnie đã tâm sự với tôi rằng:

-Dave không bao giờ nói rằng anh ấy yêu tôi. Đôi khi tôi nghĩ anh ấy thậm chí không quan tâm đến tôi nữa.

Biết rõ về cặp vợ chồng này, tôi nói với cô ấy:

-Bonnie, anh ấy thực sự yêu bạn. Rõ ràng lắm

-Chị nghĩ thế sao? Sau hai mươi bảy năm kết hôn, mọi thứ không giống như lúc đầu nữa

Tôi suy nghĩ một lát, rồi bảo:

-Tôi biết bạn cảm thấy thế nào, nhưng tại sao không thử cách này xem? Khi bạn về nhà, hãy tìm những biểu hiện tình yêu của anh ấy, mà không phải là bằng chứng ngược lại. Hãy thử trong 24 giờ xem. Đồng ý chứ?

Bonnie chấp nhận ngay

Ngày hôm sau, Bonnie gọi cho tôi và giọng nói gần như hét lên:

-Ý kiến của chị rất hiệu quả! Khi mình về đến nhà, Dave hỏi mình buổi trưa ăn có ngon không. Mình nghĩ, anh ấy muốn biết điều đó vì anh ấy yêu mình. Khi anh ấy gọi mình để ngắm mặt trời lặn, mình nghĩ, anh ấy nói vậy vì anh ấy yêu mình. Vào lúc nửa đêm, mình thức dậy và không thể ngủ được. Anh ấy hỏi chuyện gì đã xảy ra, sau đó anh ấy đã đấm lưng cho mình … Rất nhiều niềm vui đã xảy ra. Lúc đầu, mình nhận ra rằng anh ấy là một người tuyệt vời. Và khi anh ấy bắt đầu cáu kỉnh, mình đã nghĩ rằng, anh ấy có cáu cũng được thôi bởi vì mình biết anh ấy yêu mình

Tôi đáp

-Vậy thì tốt rồi

Bonnie cười khúc khích và nói rằng:

-Khoan. Chưa đâu vẫn còn nữa. Mình bắt đầu cảm thấy bản thân mình khác đi. Mình không tồi tệ như trước nữa mà trở nên đáng yêu hơn

Bonnie đã học được cách thay đổi suy nghĩ của bản thân. Bonnie có thể về nhà với người chồng không thay đổi của mình, với thái độ soi mói , mọi việc vẫn hoàn toàn như cũ. Nếu Bonnie cứ khẳng định rằng chồng cô không còn yêu cô nữa, cô sẽ mất đi tình yêu của mình

Một lần, Bonnie từng hay hỏi, “Anh ấy yêu mình, hay anh ấy không yêu mình?” Nhưng bây giờ, Bonnie đã rất ngạc nhiên khi tìm ra một cách sáng tạo mà chồng cô đã tìm ra và để trả lời cho câu hỏi của cô : “Có. Anh ấy có yêu mình”.

Khiếm khuyết hay lợi thế? – Hạt giống tâm hồn

Cơ hội thường đến dưới tấm áo của những điều không may hoặc trong dáng vẻ một thất bại tạm thời

Napoleon Hill

hat giong tam hon tap 16 205x300 7 câu chuyện hay nhất trong Hạt giống tâm hồn giúp bạn an nhiên mà sống

Hạt giống tâm hồn

Một người đàn ông thất nghiệp cảm thấy vô cùng chán nản và mệt mỏi sau nhiều ngày lang thang tìm việc. Thế rồi, vào một buổi chiều, may mắn cũng đã tìm đến ông, khi ông thành công vượt qua được cuộc phỏng vấn cho công ty vệ sinh lớn. Sau khi kết thúc cuộc phỏng vấn, vị giám đốc đã nói với ông rằng:

-Anh sẽ được thuê với giá 5,35 đô la mỗi giờ . Hãy cho tôi địa chỉ email của anh để chúng tôi có thể làm việc cùng nhau một cách dễ dàng. Hệ thống của chúng tôi sẽ tự động gửi cho anh thông báo hàng ngày và cho anh biết nơi gửi báo cáo đầu tiên của mình

Rất bối rối, người đàn ông nói rằng anh ta rất nghèo, nên anh ta không có máy tính và cũng không có cả địa chỉ email

Lúc đầu, vị giám đốc đã rất ngạc nhiên, nhưng anh ta đã lạnh lùng nói rằng:

-Anh phải hiểu rằng đối với các công ty công nghệ cao như của chúng tôi, nhân viên không có địa chỉ email là không thể chấp nhận được. Xin lỗi anh…

Sững sờ, người đàn ông quay người bước đi. Trong túi chỉ còn 10 đô la, và không biết phải đi về đâu. Anh ta đi qua chợ và thấy một quầy cà chua với những quả mọng chín đỏ. Sau khi mua hết cà chua, anh ta mang một nơi đông đúc ở trung tâm thành phố và bán nó. Trong chưa đầy hai giờ, anh đã bán hết cà chua và kiếm được gấp đôi số vốn. Vui mừng về kết quả, anh lặp lại quá trình này nhiều lần cho đến khi anh không thể đi được nữa. Ngày hôm đó, anh kiếm được 100 đô và về nhà với một túi đồ ăn ngon.

Từ ngày đó, anh bắt đầu bán cà chua

Mỗi ngày, anh thức dậy từ sáng sớm, để đi lấy hàng hóa và bán chúng ở những trung tâm thành phố đông đúc. Anh làm việc chăm chỉ kể cả ban đêm. Ngay sau đó, lợi nhuận tăng nhanh chóng.

Trong tuần thứ hai, anh ta mua một chiếc máy kéo để giúp vận chuyển cà chua dễ dàng hơn. Rồi một tháng sau, anh ta bán nó và mua một chiếc xe tải nhỏ. Đến cuối năm, anh sở hữu ba chiếc xe tải cũ. Hai người con trai của ông cũng phụ giúp ông buôn bán, vợ ông phụ mua cà chua, và con gái ông quyết định học ngành kế toàn ban đêm để giúp kiểm kê sổ sách cho cha mình

Vào cuối năm thứ hai, ông đã có một đội xe tải mới và tuyển dụng thêm năm công nhân từ những người thất nghiệp – tất cả mọi người đều bán cà chua. Mặc dù anh có thể tận hưởng một cuộc sống thoải mái, nhưng anh vẫn tiếp tục làm việc chăm chỉ.

Thời gian đã trôi qua. Năm thứ năm, ông có một công ty lớn chuyên sản xuất và kinh doanh cà chua. Công ty của ông đã tạo việc làm cho hàng trăm người thất nghiệp và vô gia cư. Lợi nhuận của công ty – được báo cáo bởi con gái – đã vượt qua con số một triệu đô la.

Để đảm bảo cho việc phát triển bền vững trong tương lai, anh quyết định mua bảo hiểm nhân thọ.

Dựa theo lời khuyên của nhân viên tư vấn, ông đã ký một hợp đồng bảo hiểm phù hợp với tình hình của mình. Theo quy trình, nhân viên yêu cầu ông địa chỉ email để gửi những giấy tờ cần thiết một cách nhanh chóng. Cô nhân viên đã rất ngạc nhiên khi biết rằng ông không có thời gian để lên máy tính và cũng không có địa chỉ email

-Sao ông không hề có địa chỉ email nào ư ? Thậm chí ông còn không biết về internet ? Tôi nghĩ nếu 5 năm trước, ông có tất cả những thứ này, chắc chắn việc kinhd oanh của ông còn thành công hơn nữa

-Không! – Ông ấy cười – Nếu tôi có địa chỉ email vào 5 năm trước, tôi sẽ chỉ là một nhân viên vệ sinh với đồng lương 5,35 đô la một giờ !

Đừng thay đổi thế giới – Hạt giống tâm hồn

Cuộc sống sẽ chẳng thay đổi, cho đến khi nào chúng ta thay đổi chính bản thân mình

Khuyết danh

Ngày xưa, một vị vua cai trị một vương quốc lớn. Một ngày nọ, ông quyết định đi đến những vùng xa xôi nhất của đất nước. Sau khi trở về cung điện,ông phàn nàn rằng đôi chân ông rất đau đớn. Điều này là dễ hiểu, bởi vì đây là lần đầu ông thực hiện một chuyến đi dài như vậy, và con đường ông đi toàn sỏi đá, gập ghềnh. Vì bực tức với những cơn đau, ông ra lệnh cho những con đường phải được trải bằng da súc vật. Tất nhiên, đây là một nhiệm vụ rất khó khăn, và nó rất tốn kém về nhân lực và tài chính, nhưng không ai dám đưa ra lời khuyên cho nhà vua.

.Cuối cùng, một người đầy tớ thông minh dũng cảm đã đứng ra ngăn cản nhà vua. Anh ta nói:

-Tại sao nhà vua lại sử dụng ngân khố một cách phí phạm như vậy ạ? Tại sao người không cắt những miếng da động vật để bao phủ đôi chân của mình. Như vậy, người sẽ không bị đau khi đi qua những con đường sỏi đá nữa, mà lại rất tiết kiệm về thời gian, công sức và của cải

Nhà vua ngạc nhiên bởi yêu cầu kỳ lạ của người đầy tớ, nhưng rồi ông cũng đồng ý. Vì vậy, đôi giày đầu tiên trong lịch sử được sinh ra.

Đôi khi trong cuộc sống, chúng ta không cần phải để thế giới thay đổi theo chúng ta, những gì chúng ta cần, chỉ cần thay đổi tầm nhìn và cách nghĩ của chúng ta mà thôi

Bài học từ người Eskimo – Hạt giống tâm hồn

Nhiều người không biết thế nào là hạnh phúc, không phải vì họ chưa từng có hạnh phúc mà vì họ chưa bao giờ biết dừng lại để tận hưởng nó.

William Feather

hạt giống tấm hồn

Hạt giống tâm hồn

Trong ba mươi ngày nay, chúng tôi đã theo dõi không ngừng- tôi và cả gia đình người Eskimo. Thời tiết quá tệ, gió lạnh và những cơn gió rét dường như đóng băng chúng tôi, nhiệt độ bây giờ đã giảm xuống âm 50 độ, nhưng tinh thần của gia đình Eskimo rất kiên cường. Tôi có thể nói rằng đây là con đường khó khăn nhất mà tôi từng trải qua.

Có vẻ như số phận đang gây khó dễ cho chúng ta. Ngày thì những cơn bão tuyết, khiến chúng tôi phải chôn chân trong lều. Ngày thì do linh cảm không hay của một người bạn bản địa, khuyên chúng tôi nên dừng chân để nghỉ ngơi dù thời tiết không quá khắc nghiệt

Tôi hỏi người đàn ông Eskimos không ít lần rằng. “Chúng ta sẽ mất bao lâu để đến được xứ của Vua William? Nhưng anh ta không bao giờ trả lời một cách thẳng thắn cả. Những người Eskimos không thích những vấn đề. Họ nghĩ nó thô lỗ và khiếm nhã. Chỉ có người da trắng mới hay đặt câu hỏi. Nếu bạn hỏi họ, “Thời tiết của ngày mai thế nào?” Họ sẽ chỉ trả lời lại rằng  “Mauna” (Tôi không biết) dù họ thừa khả năng để biết, và sau đó họ sẽ làm như mình rất bận rộn với lũ chó nhằm nói rằng: “Tại sao tôi phải trả lời bạn? Nếu tôi đúng, nó sẽ không giải quyết được bất kỳ vấn đề nào, nhưng nếu tôi trả lời sai, tôi sẽ biến mình thành một thằng ngốc”

Khi chúng tôi đi trên những đại dương bị đóng băng cả chiều lẫn sáng, và chỉ dừng lại để tìm những dấu vết do những chú chó tìm được, hoặc để thắp những ngọn đuốc. Chúng tôi quan sát vùng đất. Có lẽ chúng tôi sẽ tìm ra chỗ mà chúng tôi cần thấy. Sau đó, khi một chút hy vọng lóe lên,thì gió lại tăng lên, tuyết bao phủ dày đặc, xóa sạch mọi dấu vết, và khiến chúng tôi cảm thấy thất thểu trong không gian trắng xóa.

Chúng tôi lại dừng lại. Chầm chậm, theo phong cách không vội vàng của người Eskimo . Ohudlerk – người đàn ông lớn tuổi nói điều gì đó với vợ và con gái nhỏ của mình. Nếu ở Pháp, trong cơn bão, nông dân cũng sẽ bình tĩnh mà dừng lại để nhìn tình hình của cánh đồng.

Tôi hỏi câu hỏi quen thuộc khi không thể kìm nén nổi cảm giác bồn chồn: “Chúng ta sẽ mất bao lâu để đến được xứ của Vua William?” Tôi không biết việc lặp lại những câu hỏi này sẽ khiến ông ta mất bình tĩnh, hay đó là điều ông ta thực sự quan tâm. . Chỉ thấy ông ta trở về với vợ mình, và trong im lặng , họ trao đổi với nhau bằng những đồng cảm bí mật

Rồi ông ấy đến gặp tôi. Ông ta nói to – giọng hơi do dự và có phần thận trọng

-Không phải lũ chó cũng đi giỏi như cậu muốn đó sao?

Sau câu nói ấy lại là sự im lặng. Bầy chó quay đầu khi chuẩn bị tiếp tục cuộc hành trình, chúng đang nhìn tôi. Phụ nữ và những đứa trẻ giả vờ bận rộn, nhưng tôi biết rằng họ cũng đang theo dõi tôi một cách bí mật. Trong một thời gian ngắn, mọi thứ dường như chững lại. Đó là cách mà người Eskimo đã làm để gieo vào cho bạn khi bỏ mặc bạn trong những khoảng lặng căng thẳng . Họ làm cho sự im lặng trở thành nặng nề hơn. Họ sẽ dừng lại? Không, họ để chúng đi xa hơn. Cuối cùng, người đàn ông đó đã nói như thể ông ta không thể kiềm chế được trái tim mình:

-Xe trượt tuyết đó có tốt không? Trên hành trình của chúng ta, chẳng phải anh đã rất vui khi trông thấy tuyết bao phủ đại dương hay sao?

Ông ta nhìn tôi bằng cặp mắt trách móc. Tôi có cảm giác như nguyên một kỷ nguyên của đá với sự đơn giản đầy bí ẩn, Phương Đông sâu xa đang nhìn tôi, cố gắng hiểu  – hoặc hơn thế, cố gắng hiểu mình. Rồi bỗng tôi như đọc được những thông điệp mà ông ấy muốn nói đến

Chúng nói: “Bạn việc gì phải vội vã. Tại sao bạn luôn luôn muốn đi tiếp thế? Điều gì làm bạn day dắt về tương lai trong khi hiện tại đã rất tuyệt vời”

Ngày hôm đó, Eskimos đã dạy tôi một bài học mà tôi sẽ không bao giờ quên. Bởi vì sự mải miết của tôi về tương lai, tôi đã quên đi tầm quan trọng của hiện tại. Lời nói của ông ấy nhắc tôi nhớ đến một người từng nói với tôi rằng, “Nghĩ về quá khứ là để tiếc nuối, nghĩ về tương lai để sợ hãi. Những ở hhiện tại thì sao? Không phải chỉ có hiện tại mới là điều dễ hiểu nhất đó sao?

Thế giới phản ánh thực tế thông qua tư duy của con người. Đối với tôi, Bắc Cực là một nguồn cảm hứng, một nơi mong muốn để khám phá, nhưng đối với Eskimos, nó là một vương quốc khổng lồ, họ là những làm chủ. Đối với tôi, băng tuyết giá lạnh chính là sự thử thách, còn họ lại là sự ban ơn của thượng đế. Từ hàng ngàn những lăng kính cuộc sống, chúng ta được lựa chọn thoải mái giữa khổ đau và hy vọng

Chúng ta bận rộn băng qua  những con đường cao tốc của cuộc sống và không quan tâm đến phong cảnh của hai bên. Một số người nói rằng, “Cuộc sốngtuyệt vời bao gồm cả những khoảnh khắc nhàn rỗi” – những khoảnh khắc ngưng nghỉ và suy ngẫm. Eskimos sẽ hạnh phúc ngay cả khi họ phải ngừng lại, mặc dù ngày mai đang đợi họ. Đối với họ, ngày mai có thể là sự rình rập của những thế lưc bên ngoài để gieo sự đói khát và chết chóc. Do đó, khi thần chết không đến, họ sẽ vui mừng hưởng thụ, sống mạnh dạn và khám phá một cuộc sống tươi đẹp, để lại tất cả sự hối hận ở sau lưng.

Khi tôi đọc những thông điệp mà người Ohudlerk gửi cho tôi qua đôi mắt của họ, tôi nhận ra rằng tâm hồn tôi đáng thương đến thế nào trước những phút giây ngắn ngủi giữa đại ngàn băng tuyết Bắc Cực. Kể từ đó, tôi đã học được những bài học quý giá,biết yêu thương và trân trọng từng ngày, chẳng có gì ở tương lai có thể thay đổi thứ ta đang nắm ở hiện tại

Ở Vancouver, sau một hành trình khó khăn và vất vả, tôi chạy thẳng vào khách sạn, như thể tôi không muốn mất thêm một khoảnh khắc nào nữa, rồi đột nhiên tôi dừng lại ở giữa dòng người qua lại. Tiếng còi vang lên từ mọi hướng, nhưng tôi không nghe thấy. Tôi cảm giác như Ohudlerk đang đứng trên con đường trước mắt, nhìn tôi với đôi mắt sâu thẳm, đầy trí huệ, lo âu và băn khoăn. Ông ấy hỏi tôi rằng những con chó đó có phải là những con chó không tốt không và có phải tuyết trắng không thực sự là món quà Thượng Đê ban tặng không.

Tôi cười. Chúng ta thật quá ngớ ngẩn! Tôi nghĩ thầm. Và bây giờ, tôi vẫn nghĩ như vậy.

– Gontran de Poncins

Cây giữ phiền muộn – Hạt giống tâm hồn

Không ai có thể đem đến sự yên bình thanh thản cho chính bạn ngoài bạn.

Ralph Waldo Emerson

Người tôi thuê để cải tạo trang trại vừa hoàn thành một ngày làm việc vất vả. Nhưng vì bánh xe bị hỏng và xe mất điện, nên anh ta làm việc trễ hơn hai tiếng đồng hồ. Khuôn mặt anh rất lo lắng vì anh không hoàn thành công việc theo kế hoạch. Tôi mời anh ta đến nhà mình để ăn tối. Trên đường trở về, tôi muốn thăm gia đình anh ấy. Khi chúng tôi đi đến cửa, anh ta dừng lại ở một cái cây nhỏ bên cửa và chạm tay vào cành cây.

Khi cánh cửa mở ra, anh ta thay đổi thái độ của bản thân. Một nụ cười giãn ra trên khuôn mặt của anh ấy- nụ cười tươi tắn đầu tiên trong ngày

Ngày đầu tiên của nụ cười tươi. Anh ôm chặt hai đứa con vào trong lòng và hỏi thăm mẹ và vợ mình một cách ân cần. Sau đó anh ta đi ra xe cùng tôi. Chúng tôi đi qua một cái cây nhỏ và tính tò mò nổi lên. Tôi đã hỏi anh ta về những điều mà tôi vừa thấy

-Ồ, đó là cái cây trút nỗi buồn phiền của tôi. – Anh ta giải thích. “Tôi biết rằng tôi không thể tránh những rắc rối và lo toan trong công việc, nhưng tôi chắc chắn rằng những rắc rối đó không thuộc về ngôi nhà nhỏ của tôi. Vì vậy, khi tôi về nhà mỗi tối, tôi đã treo nó lên cây và mang nó theo vào mỗi buổi sáng

-Nó thực sự thú vị. – Anh ta cười: “Khi tôi rời nhà mỗi sáng và mang chúng đi, hầu hết những điều phiền muộn ấy không còn nhiều như trước nữa “

Sách cùng chủ để

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *