Ngày xưa có một chuyện tình Review sách

Ngày xưa có một chuyện tình – Một câu chuyện dang dở và đầy ám ảnh

Ngày xưa có một chuyện tình – Một câu chuyện dang dở và đầy ám ảnh

Ngày xưa có một chuyện tình của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh là một câu chuyện đầy dở dang và đầy ám ảnh được viết trên những dòng cảm xúc vô cùng trong veo, hồn nhiên của những đứa trẻ.

Chắc chắn ai cũng đã từng trải qua một lần trải những chuyện tình ngây ngốc đầy vụng dại. Nhưng rất hiếm người nào có thể lưu bền giữ kỹ càng và thậm chí còn mang theo nó suốt cả cuộc đời, dù tình cảm ấy chỉ mang đến những vết thương và nhiều cơn dư trấn về tinh thần.

Đã nhiều năm trôi qua kể từ cuốn sách Mắt biếc, Cô gái đến từ hôm qua ra mắt các bạn độc giả, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã quay trở lại với phong cách vô cùng mới mẻ và cốt truyện đầy lãng mạn, tinh nghịch nhưng cũng không thể nào thiếu những lắng đọng, trầm buồn của những mối tình tuổi học trò trong cuốn sách Ngày xưa có một chuyện tình.

Ngày xưa có một chuyện tình lại đi theo một dòng chảy của văn chương khác, ám ảnh và lạ lẫm hơn rất nhiều nhưng cũng vẫn rất thật, rất đời thường và đương nhiên cũng rất là Nguyễn Nhật Ánh.

Đó là mạch chuyện xoay quanh ba nhân vật chính trong cuốn sách Ngày xưa có một chuyện tình đó chính là Miền, Phúc và Vinh còm. Vinh yêu Miền còn Miền lại yêu Phúc và từ đó những rắc rối đã bắt đầu nảy sinh. Ban đầu chỉ là những tầng lớp suy nghĩ ghen tỵ, vẩn vơ của Vinh với người bạn thân thiết nhưng mọi chuyện lại dần dần phức tạp khi các khối óc của cả ba nhân vật phải lớn lên trưởng thành.

Ngày xưa có một chuyện tình – Một câu chuyện dang dở và đầy ám ảnh

Ba đứa trẻ với ba tâm hồn vô cùng hồn nhiên, trong sáng đã cùng nhau trải qua một tuổi thơ đầy dữ dội với đủ thứ chuyện vui buồn của con trẻ, tuy nhiên chỉ vì một chữ “tình” mà các mối quan hệ trở nên rạn nứt bởi vô số những lo lắng và toan tính.

Vinh yêu Miền bằng một tình cảm đầy giản dị và chân thành, không toan tính những Miền lại yêu Phúc. Miền đã mang thai với Phúc trong một lần “vượt quá giới hạn” của mình nhưng Phúc cũng không hề hay biết điều này. Bất hạnh thay, Phúc và cha của mình đã phải chạy trốn khỏi làng trong đêm không một lời từ biệt để lại cái thai và Miền cứ thế bơ vơ, ngẩn ngơ giữa cuộc đời.

Giá mà người đã ra đi rồi thì đừng quay lại nữa, cuộc sống của Miền lại thêm một lần nữa chao đảo khi tình cũ đã trở về làng, mang một hy vọng đòi lại những điều thuộc về bản thân mình. Chốn làng quê thanh bình kia lại thêm một lần nữa dậy sóng.

Tưởng chừng như đơn giản là vậy nhưng với cuốn sách Ngày xưa có một chuyện tình càng đọc, càng khơi mở những yếu tố vô cùng phức tạp của chuyện đời. Tác giả Nguyễn Nhật Ánh đã tiếp tục khai thác giọng văn của mình đã trở thành thương hiệu. Ở ông có được một sự hài hòa của tư duy những người trẻ tuổi điểm thêm là một sự chín chắn và đầy già dặn trong tư tưởng của thế hệ cha anh.

Ngày xưa có một chuyện tình được kể ở ba góc nhìn khác nhau và cả ba nhân vật đều cùng lần lượt lên tiếng, để giúp các độc giả có thể hiểu được tiếng lòng của họ, những nỗi oan của kẻ này lại được diễn giải dưới một tấm chân tình của kẻ khác. Con đường của hạnh phúc bỗng mọc lên thành một cái ngã ba, sự cản trở, phong tỏa những suy nghĩ của Vinh, Phúc và cả Miền.

Ở cuốn sách Ngày xưa có một chuyện tình, ta lại gặp thêm một nỗi buồn, một sự day dứt vô cùng khi ba cuộc đời đều bị số phận dập vùi, một mối tình tay ba đã kéo dài gần hơn một thập kỷ khiến cho các nhân vật phải đấu tranh hết mình về nội tâm và giằng xé với bản ngã để có thể đưa ra những câu trả lời cho một tình yêu cao thượng mà họ vẫn chưa từng có ý định buông bỏ nó.

Nhưng tình yêu không phải lúc nào cũng là một trận tuyến và trái tim của người con gái cũng không phải lúc nào cũng là bốt đồn. Nó cũng khác với tiền bạc và quyền lực rất nhiều, không phải là một thứ để tranh đoạt và có thể tranh đoạt được.

Tình yêu đâu phải là một hành động để trả ơn, càng không phải là một hành động từ thiện. Nó không đến với chúng ta trên chiếc xe lăn, với tay và chân bị bó bột, để rồi kêu gọi một sự xót thương, tác giả Nguyễn Nhật Ánh vẫn phải lồng ghép những tuyên ngôn tình yêu đầy dung dị như thế, cài cắm rồi để tự người đọc có thể ngẫm nghĩ và xót xa trong cuốn sách Ngày xưa có một chuyện tình này.

Tác giả Nguyễn Nhật Ánh đã vẫn giữ được cách kể chuyện vô cùng hồn nhiên, hóm hỉnh và một văn phong trong sáng, giản dị. Những câu văn đầy ngắn gọn, xúc tích, dễ đọc, rõ ràng và dễ hiểu không mang nặng những triết lý hay một kiểu viết khoa chữ một cách phô trương của các cây viết trẻ đã theo đuổi. Một cuốn truyện dài nhưng chất chứa rất nhiều cảm xúc, bạn có thể trách móc những hờn ghen nhưng liệu có đủ dũng cảm và cao thượng để có thể tha thứ cho những lỗi lầm của quá khứ đó.

Cuốn sách Ngày xưa có một chuyện tình tuy hướng đến những vấn đề vô cùng gai góc nhưng vẫn rất gần gũi dung dị và phù hợp cho những người muốn đi tìm lại những ký ức của thuở ban đầu ngây thơ.

Sách cùng chủ để

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *