[ CẢM NHẬN SÁCH ] Chạy trốn mặt trời – Một cuốn sách dành cho người không bình thường

Chạy trốn mặt trời là một cuốn sách bình thường dành cho người không bình thường, với lối viết giàu cảm xúc và chất chứa những suy ngẫm của tác giả Minh Nhật. Cuốn sách khiến cho các độc giả trẻ phải suy nghĩ, trăn trở về hành trình tìm lại cuộc sống của chính mình. Suy nghĩ và đấu tranh lựa chọn giữa lối sống nhạt nhẽo, hòa mình vào đám đông và sự khác biệt để sống là mình, sống với những đam mê và ước mơ hoài bão.

Hơn 15 năm với chặng đường sáng tác của mình, tác giả Minh Nhật đã được các bạn độc giả đón nhận rất nhiều và ngày càng được yêu mến hơn bởi những tản văn, tạp bút mang đậm sự chiêm nghiệm và sâu sắc. Cuốn sách Chạy trốn mặt trời là một trong những cuốn sách đầy hấp dẫn và thu hút các bạn độc giả bởi lối viết đó.

Cái tên Minh Nhật dường như không còn xa lạ với các bạn đọc trẻ nữa. Nhà văn của lứa tuổi 20 được biết đến với những sáng tác ngọt ngào và đầy lãng mạn như Sự lựa chọn của bầu trời, Bỗng một ngày đẹp trời, Một chút mỗi ngày, Nơi cơn gió ngừng chân…

Chạy trốn mặt trời – Một cuốn sách dành cho người không bình thường

Trong lời tựa của cuốn sách Chạy trốn mặt trời, tác giả Minh Nhật đã có lý giải tại sao lại đặt tên tác phẩm của mình như vậy: Chạy trốn mặt trời là tên của một ca khúc của Đa Sắc, Đen, JGKid và Thảo Phương. Bài hát đã được viết lên từ cảm hứng gợi lên một bộ phim của Minh Nhật nói về cô gái mắc một căn bệnh kỳ lạ khiến cô không thể tiếp xúc với ánh sáng mặt trời nữa.

Theo tác giả, cuộc đời này có rất nhiều người may mắn không mang trong mình căn bệnh quái ác kia nhưng cũng lại rất sợ ánh sáng mặt trời như cô gái ở trong bộ phim này.

Mọi người vội vã ra đường từ khi mặt trời xuất hiện, chen chúc nhau trên những con đường đông đúc, chật hẹp để có mặt đúng giờ tại những công sở làm việc của mình. Và rồi chúng ta lại chờ đợi, ngóng trông khi mặt trời biến mất để tiếp tục hoà mình cùng dòng người tấp nập trở về nhà sau một ngày làm việc đầy mệt mỏi.

Rồi sự việc đó cứ thế tiếp diễn từ ngày này sang ngày khác. Bản thân mặt trời giống như một chiếc đồng hồ khổng lồ, một cái máy nhắc việc, một người giám sát hữu hình khiến cho cả thế giới này phải chạy theo. Dường như chúng ta như đang bị cuốn theo quay cuồng của cuộc sống và quên đi thời gian để cảm nhận được những điều vô cùng giản dị của cuộc sống.

“Thời gian vốn đâu chỉ dừng lại cho riêng ai. Nhưng trong cái dòng chảy bắt buộc ấy, có lẽ ta được quyền chọn mình sẽ làm gì, với ai, ở đâu và như thế nào. Ta không bắt buộc phải hòa mình vào đám đông, chỉ để chứng minh rằng mình cũng tồn tại.”

Sau khi đọc xong cuốn sách Chạy trốn mặt trời, các bạn độc giả sẽ ngỡ ngàng nhận thấy được rằng vì những bộn bề lo toan của cuộc sống mà ta quên bén đi, bỏ lỡ biết bao nhiêu mối quan hệ. Vì công việc, chúng ta không còn chút thời gian nào dành cho những người thân trong gia đình, cho bạn bè và ngay cả chính bản thân mình. Chúng ta quên mất đi một điều rằng thời gian sẽ không quay trở lại nữa và không bao giờ chờ đợi chúng ta cả.

Những câu chuyện trong cuốn sách Chạy trốn mặt trời không đơn thuần là sự sẻ chia nỗi lòng mà ở đó còn thúc giục, khích lệ thế hệ trẻ hướng tới sự thay đổi của cuộc sống. Bạn đọc chắc chắn phải suy nghĩ, trăn trở về những điều đã qua, nhìn nhận và đưa ra quyết định cho mình có một hướng đi mới thật sáng suốt.

Ngoài ra cuốn sách Chạy trốn mặt trời còn giúp cho các bạn độc giả tìm ra được câu trả lời đúng đắn cho mình trong việc lựa chọn giữa việc tiếp tục theo những bộn bề của cuộc sống như mọi người hay sẽ theo đuổi những đam mê của mình, làm những gì bản thân mình thích.
Tác giả Minh Nhật đã mang lại một hơi thở trầm tư, giàu triết lí của người trẻ trong những câu chuyện của cuốn sách Chạy trốn mặt trời. Chắc chắn cuốn sách sẽ giúp cho các bạn đọc có những trải nghiệm và chấp nhận những đổi thay của chính bản thân mình trên quãng đường đời không phải lúc nào cũng là màu hồng và suôn sẻ bởi những lo toan bận rộn của cuộc sống.

Trích đoạn của cuốn sách Chạy trốn mặt trời:

 “Giữa những ngày tháng mâu thuẫn của một tuổi trẻ đã sắp trôi qua ấy, tôi tìm lấy cho mình những hành trình chạy trốn khỏi cuộc sống đếm từng giờ trôi qua trong văn phòng bốn bức tường, chạy trốn khỏi những hóa đơn ném qua ô cửa sổ hàng tháng. Chạy trốn khỏi chiếc màn hình nhỏ bé dường như chứa cả thế giới, những hành trình chạy trốn cảm giác rằng cuộc đời mình rồi sẽ trôi qua như thế này mà chẳng có nổi một giây phút thảnh thơi ngắm nhìn thế giới thực sự ở ngoài kia. Chẳng thực sự sống.

Một hôm rảnh rỗi, tôi tình cờ bắt gặp một bức tranh biếm họa về một con sâu và một con bướm uống nước đối diện với nhau. Con sâu nhìn vào con bướm và nói một cách đau lòng “Bạn đã thay đổi rồi”. Lúc mới nhìn bức tranh, tôi đã bật cười. Ừ thì đương nhiên con sâu hóa thân thành con bướm thì nó “thay đổi” rồi. Nhưng có lẽ nào điều đó là sai?

Chúng ta ai rồi cũng sẽ thay đổi nhưng không phải sự thay đổi nào trong đó cũng có nghĩa rằng là thay lòng đổi dạ. Chúng ta chỉ lớn lên, trưởng thành và phát triển bản thân mình thành một phiên bản khác mà thôi. Chẳng có ai dám nói mình vẫn y hệt như ngày hôm qua, như tuần trước, chứ đừng nói đến như năm trước hay mười năm trước.”

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x